Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này rất có thể xuất phát từ thực tiễn đời sống sinh hoạt và quan niệm về đạo đức của người Việt xưa. Thời xưa, điều kiện vệ sinh cá nhân còn hạn chế, mùi hôi từ cơ thể như tai, nách là điều dễ nhận thấy và gây khó chịu trong cộng đồng, đặc biệt là trong các làng xã gắn bó. Tuy nhiên, ẩn ý sâu xa hơn của câu ca dao lại hướng đến phê phán thói đạo đức giả. Trong xã hội phong kiến, đặc biệt là ở những cộng đồng nhỏ, việc giữ gìn 'tiếng tốt' và 'danh dự' cá nhân được đề cao. Những người có hành vi không chuẩn mực, có lỗi lầm nhưng lại cố gắng che đậy, b bẻ cong sự thật để tạo vỏ bọc 'chính chuyên', 'đức hạnh' thường bị dân gian dùng lời lẽ mỉa mai, châm biếm. Câu ca dao này có thể được cất lên trong những hoàn cảnh cụ thể: khi có người bị phát hiện có lỗi lầm nhưng vẫn cố tình chối cãi, hoặc khi một người có tiếng là 'ngoan hiền' nhưng lại có những hành vi vụng trộm, gian dối. Nó là lời nhắc nhở về sự trung thực, minh bạch trong cách ứng xử và cảnh báo về thói đạo đức giả.