Nguồn gốc và Xuất xứ
Bài ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, khoảng cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20. Khi đó, tầng lớp quan lại, giàu có người Việt thường có xu hướng bắt chước lối sống, văn hóa của người Pháp để lấy lòng hoặc thể hiện địa vị. Trong các buổi tiệc tùng, lễ hội, họ thường thuê mướn những người có tài nghệ thuật, trong đó có những người chơi nhạc cụ dân tộc, để mua vui. Tuy nhiên, cách đối xử với những người nghệ sĩ này thường rất bạc bẽo, xem họ như món đồ giải trí chứ không tôn trọng tài năng thực sự. "Ông Tây", "ông sứ" là cách gọi chung chỉ những người Pháp có chức sắc, quyền thế. "Đồn lầu" có thể là một công trình kiến trúc trong dinh thự, phủ quan. Việc bắt chàng trai "đứng dưới đồn lầu thổi chơi" vừa cho thấy sự gần gũi bề ngoài nhưng thực chất là sự phân biệt đẳng cấp, không cho phép người nghệ sĩ ngang hàng với chủ nhân. Lời nói "Chấp sự giả các tư kì sự dã" (tạm dịch: "Chấp sự giả là ông thân tôi, còn ông chỉ là nhạc công") thể hiện rõ sự phân biệt đối xử, coi thường giai cấp. "Lễ nhạc" là chỉ người phụ trách âm nhạc trong các dịp lễ nghi, nhưng ở đây lại bị hạ thấp chỉ còn "hầu ở ngoài sân", càng tô đậm thêm bi kịch của người nghệ sĩ tài năng nhưng không được trọng dụng đúng mực.