Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà sự phân chia giàu nghèo, địa vị xã hội còn rõ rệt. "Chè", "thuốc" là những thứ đơn giản, dễ kiếm, thường dùng trong sinh hoạt hàng ngày hoặc để biếu người thân, bạn bè. Hành động "pha chè, pha thuốc" mang ý nghĩa chia sẻ, thể hiện lòng hiếu khách, sự quan tâm nhưng không quá tốn kém. "Canh bún, chè kê" lại là những món cầu kỳ hơn, đòi hỏi nhiều nguyên liệu và công sức chuẩn bị, thường chỉ xuất hiện trong những dịp quan trọng hoặc dành cho những người có điều kiện kinh tế khá giả hơn. Do đó, lời than "Tôi chè tôi thuốc bà chê" cho thấy người nói tuy có lòng nhưng bị coi thường, không được đánh giá đúng mức. Ngược lại, khi bà làm "canh bún chè kê" lại "hao của tiền", hàm ý rằng những việc làm lớn lao, tốn kém của bà lại bị cho là hoang phí hoặc không cần thiết, hoặc đơn giản là bà không có đủ điều kiện để thực hiện những việc đó mà vẫn bị chê. Câu ca dao phản ánh sự trớ trêu, bất công trong cách đánh giá của xã hội cũ, nơi mà đôi khi sự chân thành, giản dị lại không được coi trọng bằng những gì phô trương, tốn kém.