Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh Việt Nam bắt đầu tiếp xúc với văn hóa phương Tây vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Đây là giai đoạn xã hội có nhiều biến động, khi các luồng tư tưởng, văn hóa mới từ châu Âu tràn vào. Sự du nhập này đã tạo ra những ảnh hưởng sâu sắc, cả tích cực lẫn tiêu cực, đến đời sống xã hội và cách suy nghĩ của người dân. Một bộ phận không nhỏ, đặc biệt là tầng lớp có điều kiện tiếp xúc với người Pháp, đã có xu hướng bắt chước lối sống, ăn mặc, ngôn ngữ của người phương Tây một cách thái quá, thậm chí là tôn sùng một cách mù quáng. Họ coi đó là biểu hiện của sự "văn minh", "lịch sự" và "tiến bộ", mà quên đi những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Câu ca dao này, theo logic suy luận, có thể được sáng tác bởi những người dân lao động, những người chứng kiến và không đồng tình với hiện tượng này. Họ dùng lời lẽ mộc mạc, hài hước, pha lẫn chút cay đắng để châm biếm, phê phán lối sống a dua, lai căng, coi thường những giá trị bản địa. Cụm từ "người lấy Tây" ở đây không chỉ ám chỉ người Pháp, mà rộng hơn là những người có xu hướng chạy theo, bắt chước văn hóa ngoại lai. "Dép dép giày giày" là cách nói lái hài hước, chỉ sự ăn mặc cầu kỳ, lòe loẹt theo kiểu Tây. Hình ảnh "cởi váy cho Tây" là sự phóng đại, châm biếm hành vi xu nịnh, luồn cúi, sẵn sàng làm mọi thứ để lấy lòng người ngoại quốc. Lời kêu "lạy chim chim me xừ" là một cách nói vô nghĩa, thể hiện sự bất lực, ngao ngán trước một hiện tượng xã hội đáng chê trách.