Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có nguồn gốc sâu xa từ kinh nghiệm sống và lao động của người Việt xưa, đặc biệt là những người làm nông nghiệp. Trong văn hóa làng xã truyền thống, ngôi nhà không chỉ là nơi trú ngụ mà còn là biểu tượng của sự ấm no, hạnh phúc gia đình. Khi người trụ cột, người đàn ông trong gia đình đi xa (có thể là đi làm ăn xa, đi lính, hoặc vắng mặt vì lý do nào đó), người phụ nữ và con cái ở nhà thường phải gánh vác mọi việc. Nếu sự xa cách kéo dài ("chưa mấy con trăng" - ý nói không lâu nhưng đủ để gây ảnh hưởng), ngôi nhà vốn đã có phần xiêu vẹo ("nhà hư") sẽ càng thêm xuống cấp. Cột nhà là bộ phận chống đỡ quan trọng nhất, khi nó gãy đổ, ngôi nhà sẽ không còn vững chãi. Mạng nhện giăng đầy là dấu hiệu rõ ràng nhất của sự bỏ bê, hoang vắng, thiếu vắng sự ấm áp, sinh khí của con người. Câu ca dao này phản ánh chân thực nỗi lo âu, sự bất an của người phụ nữ, người ở lại khi vắng bóng người đàn ông, người chủ gia đình, trong bối cảnh xã hội xưa còn nhiều khó khăn, phụ thuộc.