Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi mà sự phân hóa giàu nghèo diễn ra gay gắt. Hệ thống ruộng đất công hữu bị chiếm đoạt bởi địa chủ, quan lại, khiến người nông dân nghèo khổ, mất đất canh tác. "Trời" ở đây không chỉ là thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho những thế lực siêu nhiên hoặc cả những người nắm quyền lực trong xã hội, những người có khả năng phân phối của cải, ban phát ân huệ. Sự "chẳng cân" ám chỉ sự phân phối tùy tiện, thiên vị, hoặc do chính sách hà khắc của triều đình, của tầng lớp thống trị đã tạo ra khoảng cách giàu nghèo. Cuộc sống của người nông dân vốn gắn liền với nông nghiệp, phụ thuộc vào thiên nhiên, nhưng đồng thời cũng là nạn nhân của những bất công xã hội. "Kẻ ăn không hết" là tầng lớp giàu có, địa chủ, quan lại tích lũy tài sản thừa mứa. "Người lần chẳng ra" là những người nông dân, dân nghèo quanh năm lam lũ, làm lụng vất vả nhưng vẫn không đủ ăn, cuộc sống bế tắc. "Áo rách như là áo tơi" là hình ảnh ẩn dụ cho sự nghèo đói cùng cực, không có đủ vật dụng cơ bản để che thân, phản ánh thực trạng cuộc sống cơ cực của đại đa số dân nghèo.