Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này có lẽ ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi mà hình ảnh người tu hành và các quy tắc nhà chùa rất được coi trọng. Việc "trống chùa mất mặt" có thể ám chỉ những biến cố, sự xáo trộn trong đời sống tâm linh, tín ngưỡng, hoặc những tai ương, bất hạnh ập đến với nơi thờ tự, làm mất đi sự thanh tịnh, linh thiêng vốn có. Còn "ông sư mất vợ" là một hình ảnh mang tính châm biếm sâu cay, vì theo luật lệ nhà Phật, người tu hành phải giữ giới, tuyệt đối không được vướng bận chuyện vợ con. Việc một ông sư bị mất vợ cho thấy sự vi phạm giới luật nghiêm trọng, hoặc một hoàn cảnh éo le, trớ trêu đến mức phi lý, có thể là do áp lực cuộc sống, sự sa ngã cá nhân hoặc sự sắp đặt trái ngang của số phận, khiến cho người ta vừa thương vừa giận, vừa thấy tội nghiệp vừa thấy nực cười. Hoàn cảnh này phản ánh một phần thực tế xã hội, nơi mà đôi khi luật lệ nghiêm khắc lại bị phá vỡ bởi những yếu tố đời thường, tạo nên những nghịch lý chua xót.