Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn sâu xa từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, ruộng đất là tư liệu sản xuất cơ bản, là thước đo sự giàu có và địa vị của mỗi gia đình. Quyền sở hữu và khả năng canh tác, quản lý ruộng đất quyết định sự tồn tại, phát triển của cả một dòng tộc. Do đó, "tu tâm, tu tính, tu tình" ở đây không mang ý nghĩa tôn giáo thuần túy mà là quá trình rèn luyện bản thân, nâng cao năng lực, phẩm chất để có thể "giữ" và "làm cho" ruộng đất sinh sôi, mang lại lợi ích thiết thực. "Tu" để trở nên khôn ngoan hơn trong quản lý, vững vàng hơn trong ứng xử, sâu sắc hơn trong tình cảm, từ đó mới có thể tích lũy, bảo vệ và phát triển tài sản. Nó phản ánh một quan niệm thực tế, coi trọng lao động, sản xuất và sự thịnh vượng vật chất gắn liền với đạo đức, nhân cách.