Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này phản ánh sâu sắc thực trạng hôn nhân và thân phận người phụ nữ trong xã hội Việt Nam phong kiến, đặc biệt là giai đoạn trước Cách mạng tháng Tám. Dưới chế độ cũ, hôn nhân thường do cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, quyền quyết định thuộc về người lớn tuổi trong gia đình, con cái, nhất là con gái, hầu như không có tiếng nói. Người phụ nữ khi lấy chồng thường phải theo về nhà chồng, trở thành một thành viên mới trong một gia đình mà mình có thể không quen biết, không có tình cảm. Do đó, khi mới bước vào nhà chồng, họ thường phải giữ kẽ, ăn nói nhỏ nhẹ, cư xử lễ phép, kính trên nhường dưới để mong được chấp nhận và yên thân. Tuy nhiên, nếu hoàn cảnh đẩy đưa, bị ép buộc vào một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, không được yêu thương, thậm chí bị đối xử tệ bạc, thì sự uất ức, bất mãn sẽ dồn nén lại. Đến một giới hạn nào đó, khi không còn gì để bận tâm hay giữ gìn thể diện nữa, họ sẽ bộc phát những lời lẽ gay gắt, thậm chí là những lời văng tục để trút bỏ nỗi lòng, để phản kháng lại số phận nghiệt ngã. "Bẩm bẩm thưa thưa" là hành động, cử chỉ ban đầu thể hiện sự tự ti, cố gắng thích nghi. Còn "văng tục có chừa ai đâu" là sự bùng nổ của cảm xúc tiêu cực khi sự chịu đựng đã đến cực hạn, cho thấy sự tuyệt vọng và bất mãn tột cùng.