Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi điều kiện sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn về vật chất, đặc biệt là ở các vùng nông thôn. Nền nông nghiệp lúa nước truyền thống với việc chăn nuôi gia súc, gia cầm gần gũi với con người đã ảnh hưởng đến cách nhìn nhận và lối sống. Trong môi trường này, khái niệm vệ sinh cá nhân, vệ sinh môi trường chưa được nâng cao như ngày nay. Việc tiếp xúc gần gũi với động vật, với đất đai, bùn lầy là điều phổ biến. Do đó, một số người có thể hình thành thói quen "ăn dơ ở bẩn" và xem đó là điều bình thường, thậm chí "dần dần tất quen". Câu ca dao này, thông qua hình thức nói ngược, mỉa mai đã ra đời như một lời nhắc nhở, một bài học răn dạy của dân gian về tầm quan trọng của việc giữ gìn vệ sinh, dù trong hoàn cảnh nào cũng cần phải chú trọng để bảo vệ sức khỏe.