Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, gắn liền với hình ảnh khu chợ quê thanh bình. Chợ phiên là nơi giao thương, mua bán và cũng là nơi gặp gỡ, giao lưu tình cảm của trai gái. Các cô gái bán hàng rong như bán khế, bán chanh, bán hành thường có những gánh hàng đặc trưng của làng quê. Việc chàng trai 'vỗ vai', 'vỗ vế' thể hiện sự gần gũi, tán tỉnh một cách tự nhiên, e ấp. Tuy nhiên, điểm mấu chốt lại nằm ở việc anh ta "sợ mỗi cô bán hành". Sự "sợ" ở đây không phải là sợ hãi theo nghĩa tiêu cực, mà là nỗi tương tư, bâng khuâng, lo lắng trong tình yêu. Chàng trai có lẽ rung động thật lòng với cô bán hành, và sự hiện diện của cô ấy khiến anh ta bối rối, chỉ để tâm đến mình cô mà thôi. Việc chọn hình ảnh "cô bán hành" thay vì những cô gái có vẻ ngoài ưa nhìn hơn có thể ngụ ý rằng tình yêu đích thực không phân biệt sang hèn, giàu nghèo, mà đến từ sự đồng điệu trong tâm hồn. Câu ca dao phản ánh rõ nét nét văn hóa ứng xử, giao tiếp và cả cách thể hiện tình cảm kín đáo, tế nhị của người Việt xưa trong bối cảnh đời sống nông nghiệp.