Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu ca dao này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam xưa, những người vốn gắn bó mật thiết với nền nông nghiệp lúa nước. Trong đời sống sinh hoạt, bữa cơm là yếu tố quan trọng, thể hiện sự no đủ và ấm no. Thịt gà thường chỉ xuất hiện trong những dịp lễ Tết, cúng giỗ hoặc khi gia đình có khách quý, là biểu tượng của sự sung túc, giàu có. Do đó, ăn cơm thịt gà là một bữa ăn ngon, thịnh soạn, khiến người ta cảm thấy hài lòng và dễ dàng chìm vào giấc ngủ say sưa, thỏa mãn. Ngược lại, mắm cáy là món ăn dân dã, phổ biến trong bữa ăn hàng ngày của người dân lao động, đặc biệt là ở các vùng quê. Mắm cáy có mùi vị đặc trưng, có thể không hấp dẫn với tất cả mọi người, nhưng nó là nguồn cung cấp đạm thiết yếu, giúp người nông dân có đủ sức lực để lao động. Dù ăn món gì, khi đã no bụng thì giấc ngủ sẽ đến dễ dàng. Tuy nhiên, qua hai hình ảnh đối lập này, cha ông ta muốn gửi gắm một thông điệp sâu sắc hơn về thái độ sống: không nên chỉ biết chạy theo những thứ xa hoa, phù phiếm mà quên đi trách nhiệm, bổn phận. Lối sống chỉ biết hưởng thụ vật chất, không lo nghĩ đến tương lai, không có chí hướng sẽ dẫn đến sự trì trệ, lãng phí tuổi trẻ và cuộc đời.