Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, gắn liền với các lễ hội, ngày giỗ hay những cuộc gặp gỡ đông người. Trong các dịp này, rượu thường được sử dụng để tăng thêm phần vui vẻ. Tuy nhiên, rượu cũng là tác nhân khiến con người mất đi sự tỉnh táo, dễ nói lời không suy nghĩ. Người xưa quan sát thấy rằng, khi con người trong cơn say, họ thường buông tuồng, nói ra những điều thầm kín, những suy nghĩ bộc phát mà trong lúc tỉnh táo không dám nói. Đôi khi, những lời nói này xuất phát từ sự chân thật, nhưng cũng có lúc là những lời lẽ thiếu kiềm chế, gây tổn thương hoặc hiểu lầm. Bên cạnh đó, 'ăn lúc đói' cũng ngụ ý về sự gấp gáp, thiếu kiềm chế. Khi đói, người ta ăn một cách vồ vập, đôi khi quên mất phép tắc. Từ những quan sát đó, ông cha ta đã đúc kết thành câu 'Ăn lúc đói, nói lúc say' để nhắc nhở mọi người về tầm quan trọng của sự tỉnh táo, sự kiểm soát bản thân trong cả hành động lẫn lời nói.