Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà ý thức về lao động, sự sẻ chia và lòng tự trọng được đề cao. Trong các lễ hội, ngày Tết, hay các dịp cúng giỗ quan trọng, người ta thường chuẩn bị những món ăn ngon, đặc biệt như xôi gấc (với màu đỏ rực tượng trưng cho may mắn, sung túc) và bánh chưng (là biểu tượng của văn hóa lúa nước, sự ấm no). Những món ăn này đòi hỏi công sức, thời gian và chi phí để chuẩn bị. Do đó, hình ảnh 'ăn mày' (người nghèo khó, không có gì) lại đòi hỏi những thứ quý giá, tốn kém như xôi gấc và bánh chưng đã khắc họa một cách sinh động và châm biếm những kẻ có thái độ sống trái với đạo lý. Nó phản ánh thực trạng trong xã hội, nơi có những người lợi dụng lòng tốt, sự hào phóng của người khác hoặc ỷ lại vào hoàn cảnh để đòi hỏi những thứ không thuộc về mình, bất chấp sự thiếu tôn trọng và vô liêm sỉ.