Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Ăn nễ ngồi không, non đồng cũng lở' phản ánh rõ nét thực tiễn sản xuất nông nghiệp và đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là ở các làng quê. Trong xã hội phong kiến, nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, đất đai là nguồn sống chính. Ngọn núi ('non') cung cấp tài nguyên, còn đồng ruộng ('đồng') là nơi canh tác. 'Ăn nễ' là hành động sống dựa dẫm, ăn bám vào gia đình, họ hàng hoặc cộng đồng mà không đóng góp sức lao động. Người xưa quan niệm lao động là vinh quang, là phương tiện để sinh tồn và làm giàu. Ngược lại, sự lười biếng, ăn bám bị xem là thói xấu, tai hại. Nếu một người hay một gia đình cứ 'ăn nễ', không chịu làm lụng, thì dù có mảnh đất tốt, có tài nguyên sẵn có, chúng cũng dần bị bỏ hoang, bạc màu, không thể sinh sôi nảy nở, dẫn đến cảnh nghèo đói, lụi tàn. Câu nói này ra đời từ kinh nghiệm thực tế, nó như một lời cảnh báo từ thế hệ đi trước, nhấn mạnh tầm quan trọng của lao động và sự tự chủ trong cuộc sống.