Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ quan sát tinh tế của người xưa về tập tính của một số loài chim, như chim sẻ, chim sâu hay chim ác, khi chúng mổ thức ăn. Cái mỏ của chúng có đặc điểm là liên tục đưa vào để lấy thức ăn một cách nhanh chóng và có phần vô thức, đôi khi làm rơi vãi hoặc lấy đi nhiều hơn mức cần thiết. Trong đời sống nông nghiệp lúa nước, hình ảnh chim chóc phá hoại mùa màng bằng cách mổ lúa non, lúa chín là điều quen thuộc. Từ đó, người dân đã liên tưởng đến những con người có hành vi ăn uống tương tự: tham lam, ăn ngấu nghiến, ăn không biết chừa, ăn một cách phàm tục và lãng phí. Nó phản ánh một phần nếp sống, kinh nghiệm canh tác và cách nhìn nhận đạo đức trong xã hội xưa, nơi sự sẻ chia và tiết kiệm luôn được đề cao.