Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, khi mà nghĩa vụ quân sự thường bị coi là gánh nặng. Vào những thời kỳ có chiến tranh hoặc loạn lạc, việc phải "đi lính" là nỗi ám ảnh của nhiều người dân. Bên cạnh đó, đời sống sinh hoạt thời xưa còn nhiều khó khăn, việc có "cơm ăn" đã là một điều may mắn. Do đó, những kẻ có tư tưởng chỉ muốn lo cho cái "nhà mình" một cách vụ lợi, tìm mọi cách để né tránh trách nhiệm với cộng đồng, đất nước, nhất là những trách nhiệm nặng nề như chiến tranh, đã sớm bộc lộ. Họ sẵn sàng tìm những nơi kín đáo để thỏa mãn nhu cầu cá nhân, nhưng lại tìm cách trốn tránh tiếng gọi của tổ quốc. Câu nói này ra đời từ kinh nghiệm dân gian, ghi lại thái độ phê phán, khinh bỉ của nhân dân đối với những kẻ ích kỷ, hèn nhát như vậy, thường xuất hiện trong các bối cảnh người dân tụ tập, lao động hoặc trò chuyện.