Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà tín ngưỡng dân gian và Phật giáo hòa quyện sâu sắc. Trong xã hội phong kiến, sự phân chia giai cấp rõ rệt cùng với những bất công xã hội đã tạo nên những nghịch lý. Một mặt, người ta tin vào sức mạnh siêu nhiên của Phật, Tiên và các đền chùa, miếu mạo như nơi cầu mong sự giải thoát, may mắn. Mặt khác, những kẻ lừa lọc, làm ác đôi khi lại có cách thức để luồn lách, mua chuộc hoặc lợi dụng lòng tin của người khác để mưu cầu lợi ích cá nhân, thậm chí là mong được tha thứ tội lỗi một cách dễ dàng. Ngược lại, những người nông dân, dân nghèo, dù có làm việc thiện, chăm chỉ tu tập, đến chùa chiền cầu khấn thì cuộc sống vẫn lam lũ, bần hàn, đôi khi phải bán cả sức lao động, thân xác để kiếm sống. Sự đối lập cay đắng này đã được nhân dân đúc kết thành câu thành ngữ để vừa châm biếm, vừa thể hiện sự bất mãn với thực trạng xã hội.