Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ thực tế xã hội phong kiến Việt Nam, nơi có sự phân biệt giai cấp sâu sắc giữa vua chúa, quan lại với tầng lớp dân nghèo, nô lệ. Trong xã hội xưa, người ta thường có xu hướng chú ý, quan tâm đến những chuyện nhỏ của người quyền quý hơn là những bi kịch lớn lao của người dân thấp cổ bé họng. Vết đứt tay của bà chúa, dù nhỏ, có thể thu hút sự chăm sóc, lo lắng của nhiều người, thậm chí được xem là một sự kiện đáng bàn. Trái lại, cái chết bi thảm của người ăn mày, dù là 'đổ ruột' (một tai họa nghiêm trọng có thể dẫn đến tử vong), lại có thể bị lãng quên nhanh chóng, hoặc không nhận được sự chia sẻ, cảm thông nào. Điều này phản ánh sự bất công, mất cân bằng trong cách nhìn nhận và đối xử giữa các tầng lớp xã hội, nơi mà tiếng nói và nỗi đau của người nghèo thường bị chìm khuất.