Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội phong kiến Việt Nam, nơi vai trò của người phụ nữ, đặc biệt là vợ quan, thường gắn liền với các hoạt động xã giao, từ thiện, hoặc có sức ảnh hưởng nhất định trong cộng đồng làng xã. Bà huyện, với vị thế của mình, có thể là người đứng ra tổ chức các lễ hội, giúp đỡ dân nghèo, hoặc đơn giản là có mối quan hệ thân tình với nhiều người. Do đó, khi bà mất, khách khứa đến viếng thăm là điều dễ hiểu, thể hiện sự tiếc thương và quý mến. Ngược lại, ông huyện, dù là người có quyền lực chính trị, nhưng có thể không tham gia nhiều vào các hoạt động xã hội mang tính cá nhân, hoặc mối quan hệ của ông chủ yếu mang tính công vụ. Khi ông mất, có thể ít người đến viếng với tư cách cá nhân, hoặc gia đình sa sút, không còn ai chăm sóc, dẫn đến cảnh tiêu điều, cỏ mọc đầy sân. Câu nói phản ánh kinh nghiệm dân gian về cách đánh giá tầm ảnh hưởng thực tế của con người, không chỉ dựa vào chức vụ mà còn dựa vào cách họ sống và đối nhân xử thế.