Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ thực tiễn đời sống và tư duy của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội phong kiến. Khi xưa, đất đai, tài sản quan trọng thường được giao dịch, mua bán bằng văn tự, giấy tờ để làm bằng chứng pháp lý, đảm bảo tính minh bạch và quyền lợi cho các bên. Việc "bán trời" - một hành động phi lý, không thể xảy ra trong thực tế - lại còn "không văn tự" càng nhấn mạnh sự vô lý, ngang ngược đến cùng cực của hành động. Nó có thể ám chỉ những kẻ dùng lời nói suông, dựa vào uy quyền hoặc thủ đoạn để chiếm đoạt, áp đặt điều gì đó mà không có căn cứ, không có gì ràng buộc về mặt pháp lý hay đạo lý. Trong lịch sử, đôi khi có những kẻ nắm quyền hoặc kẻ gian manh lợi dụng sự cả tin, hoặc dùng vũ lực, lời hăm dọa để chiếm đoạt tài sản, đất đai của dân lành mà không cần lập văn tự, khiến người bị hại không có bằng chứng để kêu oan. Câu thành ngữ này ra đời để phê phán, lên án những hành vi đó, thể hiện sự bất bình của nhân dân trước cái xấu, cái ác.