Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ nền văn minh lúa nước lâu đời của Việt Nam, nơi mà đời sống vật chất của người dân phụ thuộc gần như hoàn toàn vào nông nghiệp. Nông nghiệp Việt Nam vốn gắn liền với chu kỳ thời tiết, khí hậu, thủy văn. 'Sự trời' ở đây bao hàm những kiến thức cổ truyền về các hiện tượng thiên nhiên như: nắng, mưa, gió, bão, hạn hán, lũ lụt, sự thay đổi của mùa màng, các dấu hiệu nhận biết thời tiết qua quan sát chim bay, kiến bò, mây bay, sao mọc, hay các tiết khí (lập xuân, lập hạ, lập thu, lập đông...). Những người nông dân xưa không chỉ làm theo kinh nghiệm truyền lại mà còn phải quan sát tinh tế để dự đoán và ứng phó. Hiểu 'sự trời' là nắm bắt được thời vụ, biết cày cấy, gieo trồng, thu hoạch vào lúc nào là tốt nhất, tránh được những tai ương thiên tai có thể ập đến. Nếu hiểu biết và hành động đúng theo quy luật tự nhiên, con người sẽ có mùa màng bội thu, no đủ, không lo đói khổ kéo dài. Ngược lại, nếu coi thường hoặc không hiểu biết 'sự trời', hậu quả có thể là mất mùa, đói kém triền miên.