Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống lao động, sản xuất nông nghiệp và sinh hoạt hàng ngày của người Việt xưa. Trong canh tác lúa nước, việc thu hoạch không cẩn thận có thể làm thất thoát lúa, hoặc việc chia khẩu phần ăn không đều tay, bóc một miếng nhỏ nhưng lại ăn một phần lớn hơn. Tương tự trong các hoạt động thủ công, may vá, nếu cắt vải không khéo, "bóc" một mảnh nhỏ nhưng lại "cắn" (tiêu dùng, sử dụng) một phần lớn hơn phần đã bóc ra, dẫn đến lãng phí. Nó cũng có thể phản ánh kinh nghiệm của những người làm thuê, làm công, nếu làm không hết sức, ăn bớt phần của chủ, thì về lâu dài sẽ không có lợi, thậm chí bị khinh rẻ. Ngụ ý chung là sự khôn lỏi, làm ăn chụp giật, chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt mà không đảm bảo sự bền vững và lâu dài.