Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và quan sát xã hội của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn, sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt. "Khố rách" là chỉ những người nghèo khổ, quần áo tả tơi, không còn gì đáng giá, là tầng lớp dưới đáy xã hội. "Quần hồng" là chỉ những người giàu có, sang trọng, ăn mặc lụa là, gấm vóc. Hành động "bòn" và "đãi" thể hiện sự đối lập gay gắt. "Bòn" là gom góp từng chút một, thường là từ những thứ vụn vặt, không đáng kể, ám chỉ sự bòn rút từ những người nghèo khó. "Đãi" là khao thưởng, mời ăn, chiêu đãi, thường dành cho những người có địa vị, thể hiện sự hào phóng giả tạo hoặc phô trương. Câu thành ngữ ra đời nhằm phê phán thói đời, chỉ trích những kẻ sống dựa trên sự khốn cùng của người khác để làm giàu cho bản thân và thể hiện mình.