Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này phản ánh một thực tế đã tồn tại trong xã hội Việt Nam từ xa xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp truyền thống. Trong một xã hội mà vai trò và trách nhiệm của cha mẹ đặt nặng lên việc nuôi dạy con cái, việc con cái không đi theo con đường mà cha mẹ mong muốn, thậm chí đi ngược lại, là điều thường gây ra sự trăn trở, suy tư. Có thể câu này ra đời trong những hoàn cảnh cụ thể như sau: Thứ nhất, về mặt quan sát thực tế sinh học: Mặc dù trong tự nhiên có quy luật di truyền, nhưng cũng có những trường hợp ngoại lệ, con cái có những đặc điểm khác biệt so với bố mẹ. Quan sát này được dân gian khái quát hóa. Thứ hai, về mặt xã hội và giáo dục: Xã hội xưa đề cao chữ hiếu và sự khuôn phép trong đạo đức. Khi một người con hư đốn, cha mẹ dù hiền lành đến mấy cũng bị người đời bàn tán, cho rằng cha mẹ đã thất bại trong việc giáo dưỡng. Câu nói có thể là lời động viên, giải thích cho những cha mẹ có con cái không như ý, hoặc là lời nhắc nhở rằng dù cha mẹ có tốt đến đâu cũng không đảm bảo con cái sẽ hoàn hảo. Nó thể hiện sự thấu hiểu, cảm thông của dân gian trước những khó khăn, vất vả trong việc nuôi dạy con cái và chấp nhận sự đa dạng, bất toàn trong cuộc sống.