Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ trong đời sống sinh hoạt thường ngày của người Việt xưa, gắn liền với nền nông nghiệp lúa nước và tập tục đãi khách, cúng giỗ. Trong bối cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn, lương thực, thực phẩm không phải lúc nào cũng dồi dào. Việc chuẩn bị một bữa ăn, một mâm cỗ đòi hỏi sự tính toán kỹ lưỡng. Nếu chuẩn bị quá nhiều, thức ăn thừa thãi sẽ lãng phí, gây tốn kém, ảnh hưởng đến kinh tế gia đình. Ngược lại, nếu chuẩn bị quá ít, không đủ cho khách hoặc người thân cùng ăn, sẽ bị xem là keo kiệt, thiếu hiếu khách, làm mất thể diện. Do đó, ông cha ta đã đúc kết kinh nghiệm "chỗ ăn không hết" (thừa) và "chỗ thết không khẳm" (thiếu) để nhắc nhở mọi người phải có sự cân bằng, khéo léo trong việc ước lượng và chuẩn bị, đảm bảo vừa đủ, vừa tươm tất, thể hiện sự chu đáo và tôn trọng.