Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa. Giếng nước thường là nguồn cung cấp nước uống, nước sinh hoạt cho cả làng, được người dân gìn giữ cẩn thận, ít người qua lại để giữ vệ sinh. Bờ ao, mặt khác, lại là nơi gần gũi với đời sống hàng ngày của con người, nơi họ giặt giũ, tắm rửa, nơi trẻ con nô đùa, và là nơi dễ bị ô nhiễm nguồn nước nếu có vật nuôi phóng uế bừa bãi. Việc con chó ỉa bừa bãi gần bờ ao, nơi có nhiều người qua lại và lấy nước, sẽ gây ô nhiễm, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và cuộc sống của cộng đồng, do đó dễ bị mọi người phản ứng mạnh mẽ. Ngược lại, bờ giếng có thể xa khu dân cư hơn hoặc ít được sử dụng cho các mục đích sinh hoạt trực tiếp, nên hành động của con chó có thể bị bỏ qua hoặc ít gây bức xúc hơn. Từ quan sát này, cha ông ta đã đúc kết thành câu thành ngữ để răn dạy con cháu.