Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi việc học chữ nghĩa chủ yếu là để thi cử, làm quan hoặc truyền bá kinh sử. Tuy nhiên, không phải ai học cũng có cơ hội hoặc khả năng ứng dụng kiến thức đó vào đời sống sinh hoạt hàng ngày. "Chữ thầy" ở đây có thể hiểu là những kiến thức sách vở, uyên bác mà người thầy truyền dạy, thường gắn liền với văn chương, nho học. "Trả thầy" nghĩa là không tiếp tục theo đuổi con đường học vấn đó nữa, hoặc kiến thức đó không giúp ích gì cho cuộc sống. "Bút trả hàng xén" ám chỉ cây bút, vật dụng thiết yếu của người học, nay được trả lại vì có lẽ người học không còn dùng đến nó nữa, hoặc công việc cần dùng bút đã kết thúc. "Hàng xén" là những vật dụng lặt vặt bán rong, cho thấy sự quay về với đời sống mưu sinh bình dị. "Giấy nay phất diều" là hình ảnh cụ thể hóa sự vô dụng của kiến thức sách vở đối với một bộ phận dân chúng, họ biến giấy (có thể là sách cũ, giấy tờ không còn giá trị) thành vật liệu làm diều để giải trí, thể hiện sự quay lưng lại với tri thức hàn lâm để tìm niềm vui giản dị, hoặc đơn giản là tận dụng mọi thứ có thể. Nó phản ánh thực tế rằng nhiều người dân lao động, sau khi tiếp xúc với chữ nghĩa hoặc không có cơ hội phát huy nó, đành phải quay về với công việc đồng áng, lao động chân tay, coi nhẹ hoặc không ứng dụng được những gì đã học.