Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát tinh tế của nhân dân ta về thói đời, về bản chất của những kẻ vụ lợi. Trong xã hội xưa, đặc biệt là trong môi trường quan lại, buôn bán hay ngay cả trong các mối quan hệ làng xã, không hiếm những kẻ a dua, bợ đỡ để trục lợi. Khi chưa có địa vị, chưa có tiền bạc, họ có thể tỏ ra rất khéo léo, thậm chí xu nịnh để lấy lòng người khác, "hứng" lấy chút lợi lộc nhỏ nhoi. Nhưng khi đã đạt được địa vị, quyền lực hay tài sản, họ liền trở mặt, "đá" đi những gì không còn giá trị hoặc những người đã từng giúp đỡ mình, thể hiện sự khinh bạc, trịch thượng. Hình ảnh "rá" tượng trưng cho vật dụng thô sơ, dùng để đựng những thứ không quá giá trị hoặc tạm bợ, còn hành động "hứng" thể hiện sự đón nhận có phần miễn cưỡng nhưng vì mục đích. Ngược lại, hành động "đá bằng chân" mang tính bạo liệt, thể hiện sự khinh bỉ, coi thường và loại bỏ dứt khoát. Câu thành ngữ ra đời từ kinh nghiệm thực tế đó, như một lời cảnh tỉnh, lên án thói xấu của con người.