Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ đời sống sinh hoạt và kinh tế nông nghiệp của người Việt xưa. Trong bối cảnh kinh tế còn nhiều khó khăn, cháo là món ăn phổ biến, dễ kiếm, đủ để no bụng. Chè thường là món ăn ngon hơn, chỉ có trong những dịp đặc biệt hoặc nhà khá giả mới có. Việc 'có cháo đòi chè' thể hiện sự tham lam, không biết bằng lòng với cái cơ bản. Tương tự, chiếc ghe là phương tiện đi lại, vận chuyển quan trọng, nhất là ở các vùng sông nước. Nhưng nếu đã có phương tiện di chuyển ổn định, việc đòi hỏi những thứ tốt hơn, tiện nghi hơn (ám chỉ bởi từ nhạy cảm 'lồn' mang nghĩa đen chỉ bộ phận sinh dục nữ, dùng để chỉ cái tốt nhất, quý giá nhất, hoặc ẩn dụ cho sự thèm muốn nhục dục, sự đòi hỏi vô độ) cho thấy sự vô độ, không biết giới hạn trong ham muốn. Câu nói phản ánh thực tế xã hội, nơi có những người luôn bất mãn, đòi hỏi không ngừng nghỉ ngay cả khi đã có những điều kiện tương đối tốt.