Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở khu vực nông thôn, nơi mà tài sản thường là những thứ gắn liền với lao động sản xuất như ruộng đất, trâu bò, hoặc vật dụng sinh hoạt. Trong một xã hội mà trộm cắp, giặc giã, hay thiên tai có thể ập đến bất cứ lúc nào, việc bảo vệ tài sản là vô cùng quan trọng. Người nông dân chân lấm tay bùn, cả đời tích cóp được chút ít tài sản thì họ xem đó là cả gia tài, là cái ăn cái mặc cho cả gia đình. Chính vì vậy, 'của' ở đây không chỉ là tiền bạc mà còn là những tài sản có giá trị sinh kế. Khi có 'của', việc sử dụng nó để mua sắm công cụ lao động tốt hơn, xây dựng nhà cửa vững chắc, hoặc thậm chí là để nhờ vả, tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp, tất cả đều nhằm mục đích 'che thân', tức là đảm bảo sự an toàn, ổn định cho cuộc sống. Ngược lại, nếu không có 'của', tức là không có tài sản dự trữ, thì 'thân' (bản thân, tính mạng, sức lao động) trở thành tài sản quý giá nhất. Lúc này, việc dùng sức lực, sự khôn ngoan, hoặc thậm chí là chấp nhận rủi ro để bảo vệ những gì mình đang có (như bảo vệ mảnh đất canh tác, bảo vệ con cái) là điều tất yếu.