Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ 'Cơm no cò đói' bắt nguồn từ cuộc sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, sự phân chia giàu nghèo thường rất rõ rệt. Tầng lớp địa chủ, quan lại, những người có ruộng đất thì sung túc, dư dả, 'cơm no'. Ngược lại, những người nông dân, tá điền, hoặc những người lao động nghèo khó thì thường xuyên phải đối mặt với cảnh thiếu thốn, 'đói'. Hình ảnh con cò, một loài chim gắn bó với đồng ruộng, thường xuất hiện khi vụ gặt đã xong, chỉ còn lại rơm rạ hoặc khi mùa màng thất bát, tượng trưng cho những sinh vật, con người nhỏ bé, yếu thế trong xã hội, càng trở nên 'đói' hơn khi những kẻ no đủ không hề quan tâm đến họ. Câu nói này là lời than thở, là sự phê phán thầm lặng đối với sự bất công, vô cảm của những người giàu có đối với người nghèo khổ.