Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ "công tử bột" xuất phát từ thực tế xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là trong các gia đình quan lại, địa chủ, phú hộ. Những gia đình này thường có điều kiện kinh tế dư dả, nên có xu hướng cưng chiều con cái, đặc biệt là con trai. Họ cho con ăn học theo lối cũ, chỉ chú trọng vào văn chương mà ít cho tiếp xúc với thực tế đời sống, lao động sản xuất. Do vậy, những cậu ấm này lớn lên thường mềm yếu, vụng về, thiếu kỹ năng sống, chỉ quen với sự hầu hạ, chăm sóc của người nhà. Từ "bột" ở đây có thể hiểu theo nhiều cách: hoặc là chỉ sự mềm yếu, dễ nắn bóp như bột; hoặc là ám chỉ việc học hành không đến nơi đến chốn, chỉ "học bột học đường" không hiểu thấu đáo. Theo thời gian, cách nói này trở thành một thành ngữ để chỉ chung những người được nuông chiều quá mức.