Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Của mình thì để, của rể thì bòn" bắt nguồn sâu xa từ cấu trúc xã hội và tập quán hôn nhân của người Việt xưa. Trong xã hội Nho giáo truyền thống, người con gái lấy chồng thường về nhà chồng sinh sống. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, đặc biệt là khi người con trai là con một hoặc gia đình nhà vợ neo đơn, người con rể có thể ở rể tại nhà vợ. Khi ở rể, người con rể thường mang theo hoặc đóng góp tài sản cho gia đình nhà vợ. Câu thành ngữ này phản ánh một thực trạng không hay, đó là một bộ phận người nhà vợ (thường là bố mẹ vợ hoặc anh chị em nhà vợ) có thái độ không minh bạch trong việc quản lý tài sản chung. Họ có thể giữ gìn tài sản của gia đình mình một cách kỹ lưỡng, nhưng lại có xu hướng "bòn", tức là cố tình lấy đi, chia nhỏ, hoặc không sòng phẳng phần tài sản mà người con rể đóng góp hoặc mang về. Điều này gây ra sự bất mãn, tổn thương cho người con rể, làm rạn nứt tình cảm gia đình. Câu nói là lời cảnh tỉnh, phê phán những hành vi đó, đề cao sự tôn trọng, công bằng và tình nghĩa trong mối quan hệ thông gia.