Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Của quan có thần, của dân có nọc" ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, nơi có sự phân chia rõ rệt giữa tầng lớp quan lại thống trị và đại đa số nhân dân lao động. "Của quan có thần" ám chỉ tài sản, quyền lực của quan lại được củng cố bởi bộ máy hành chính, luật pháp, thậm chí là tín ngưỡng được triều đình hậu thuẫn, tạo ra một vỏ bọc "thần thánh" khó xâm phạm. Họ có thể ban phát, thu thuế, cai quản dân chúng một cách dễ dàng nhờ vào uy quyền. "Của dân có nọc" lại nói về thành quả lao động, sản vật do chính bàn tay, khối óc của người dân tạo ra. "Nọc" ở đây mang nhiều nghĩa: có thể là cái gốc rễ, cái lõi, cái bản lĩnh, sự khéo léo, sự chịu khó, hay cả những kinh nghiệm tích lũy qua nhiều thế hệ trong sản xuất nông nghiệp, thủ công nghiệp. Người dân phải dùng "nọc" của mình để vun trồng, cày cấy, để mưu sinh, để bảo vệ thành quả trước thiên tai, mất mùa hay sự bóc lột của tầng lớp trên. Câu nói phản ánh thực tế sinh tồn của người dân, buộc họ phải dựa vào chính sức lực, trí tuệ và sự đoàn kết của mình.