Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát thực tế của người nông dân Việt Nam về tập tính của loài mèo, một loài vật nuôi gần gũi trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa. Mèo thường có thói quen dùng móng vuốt cào vào các vật liệu thô ráp như rế tre, gốc cây, hoặc cột nhà để làm sạch và làm sắc lại móng. Hành động này, đối với mắt người, có vẻ như vô bổ, không tạo ra sản phẩm hay giá trị gì cụ thể. Trong bối cảnh xã hội nông nghiệp xưa, nơi mọi hoạt động đều hướng đến hiệu quả lao động, việc chứng kiến cảnh mèo 'khoèo rế' một cách say sưa nhưng không mang lại lợi ích vật chất rõ ràng đã gợi cho người xưa liên tưởng đến những công việc, hành động tương tự của con người: làm lụng mà không có kết quả, hoặc làm một cách qua loa, chiếu lệ. Câu thành ngữ ra đời như một lời nhắc nhở, phê phán những hành vi làm việc không hiệu quả, thiếu mục đích rõ ràng, góp phần đề cao giá trị của lao động nghiêm túc và có ích.