Nguồn gốc và Xuất xứ
Nguồn gốc của thành ngữ "Dạ như hát bội" bắt nguồn từ tập quán sinh hoạt văn hóa và giải trí của người Việt xưa, đặc biệt là ở các vùng nông thôn. Hát bội, hay còn gọi là tuồng, là một loại hình nghệ thuật sân khấu dân gian có lịch sử lâu đời, thường được biểu diễn trong các dịp lễ hội, đình đám, hoặc các sự kiện quan trọng. Đặc trưng của hát bội là âm nhạc hùng tráng, lời ca réo rắt, vũ đạo mạnh mẽ và cốt truyện thường mang tính bi tráng hoặc sử thi. Tiếng trống, tiếng chiêng, tiếng sáo vang vọng cả một không gian, kéo dài hàng giờ đồng hồ, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng khán giả. "Dạ" ở đây không chỉ đơn thuần là buổi tối, mà còn mang ý nghĩa về một khoảng thời gian (có thể là một đêm, hoặc một giai đoạn) đã trải qua với nhiều cung bậc cảm xúc mạnh mẽ, tương tự như sự náo nhiệt và dư âm của một đêm hát bội. Thành ngữ này ra đời như một cách ví von để diễn tả sự kiện đã qua nhưng dư âm, ảnh hưởng của nó vẫn còn đọng lại, không dễ gì phai nhạt, giống như tiếng trống hát bội còn văng vẳng bên tai sau khi buổi diễn kết thúc.