Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm canh tác nông nghiệp và đời sống sinh hoạt gắn liền với chăn nuôi gia cầm và quan sát tập tính của các loài chim của người Việt xưa. Thời xưa, việc chăn nuôi gà là phổ biến, phân gà thường được bà con nông dân thu gom để bón ruộng, ủ phân. Tuy nhiên, trong phân gà thường lẫn nhiều tạp chất và cả những hạt thóc, hạt ngô chưa tiêu hóa hết. Người ta phải "mót" lại những hạt này để làm thức ăn hoặc gieo trồng. Tương tự, chim sáo thường ăn các loại hạt, quả, sau đó thải phân. Phân của sáo tuy có thể có một số hạt còn nguyên vẹn (như hạt đa nếu sáo ăn quả đa), nhưng phần lớn là chất thải. Việc "đãi cứt sáo" để tìm hạt đa thể hiện một quá trình lao động cực nhọc, tốn công sức, nhưng có thể thu được một lượng hạt nhỏ. Câu tục ngữ phản ánh thực tế sản xuất và sinh hoạt của người nông dân, nơi mỗi hạt thóc, hạt tấm đều quý giá, và họ phải tận dụng mọi nguồn lực, dù là nhỏ nhất, để đảm bảo cuộc sống.