Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam truyền thống chủ yếu dựa vào nông nghiệp lúa nước. Nghề nông là nghề chính, gắn liền với đời sống của đại đa số nhân dân. Công cụ lao động chính của người nông dân là cái cuốc để làm cỏ, vun luống, đào đất và cái cày để bừa đất, chuẩn bị cho việc gieo cấy. Công việc làm ruộng bằng cuốc đòi hỏi sức lực, sự khéo léo của đôi tay, và thường xuyên tiếp xúc với đất đá, cỏ cây cứng nên dễ gây đau rát, chai sần. Còn công việc làm đồng bằng cày, dưới sự điều khiển của người nông dân (thường là người đàn ông) và sức kéo của con trâu, đòi hỏi phải cúi khom lưng, điều khiển hướng cày, nhịp độ sao cho đất tơi xốp và bằng phẳng. Việc này lặp đi lặp lại trên diện rộng khiến đôi chân, đặc biệt là phần gối, phải hoạt động liên tục trong tư thế không thoải mái, dẫn đến sự mỏi mệt. Sự đối lập 'đau tay' và 'mỏi gối' thể hiện đầy đủ tính chất vất vả, nhọc nhằn của hai hoạt động lao động cơ bản nhất, từ đó khái quát thành quy luật chung về lao động.