Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ thực tiễn sản xuất nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. "Đồng bấc" thường là những vùng đất trũng, thấp, dễ bị ngập úp khi mưa nhiều hoặc lũ lụt, khiến cây lúa khó sinh trưởng và dễ bị mất trắng. Canh tác trên "đồng bấc" đòi hỏi nhiều công sức, chi phí nhưng hiệu quả thường không cao, thậm chí trắng tay. Ngược lại, "đồng quà" là những thửa ruộng bằng phẳng, cao ráo, màu mỡ, thuận lợi cho việc tưới tiêu, chăm sóc, cho năng suất cao và vụ mùa bội thu. Người nông dân xưa rất coi trọng việc chọn đất đai để canh tác. Từ kinh nghiệm thực tế về đất đai, họ đã khái quát hóa để nói về con người và các mối quan hệ xã hội. "Đồng bấc" tượng trưng cho hoàn cảnh khó khăn, hoạn nạn, còn "đồng quà" tượng trưng cho lúc sung túc, may mắn. Câu thành ngữ phản ánh sự phân biệt đối xử giữa người giúp đỡ lúc cơ hàn và người chỉ đến khi sung sướng.