Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu "Đồng tiền lận nhân nghĩa kiệt" phản ánh sâu sắc tư duy kinh tế và đạo đức của người Việt xưa trong bối cảnh xã hội phong kiến. "Đồng tiền" tượng trưng cho của cải, vật chất, phương tiện để sinh sống và phát triển. "Lận" ở đây có thể hiểu là gắn liền, đi đôi với. "Nhân nghĩa" là đạo lý làm người, bao gồm lòng nhân ái, tình thương người, sự công bằng, lẽ phải. "Kiệt" nghĩa là cạn kiệt, suy vong, hết. Câu thành ngữ này ra đời trong giai đoạn mà nền kinh tế nông nghiệp lúa nước là chủ yếu, của cải vật chất tuy quan trọng nhưng không phải là tất cả. Người xưa coi trọng sự hài hòa giữa lợi ích kinh tế và các giá trị đạo đức truyền thống. Họ tin rằng một xã hội hay một cá nhân chỉ biết tích lũy của cải mà bỏ quên đi tình thương, sự sẻ chia, lẽ công bằng thì sớm muộn gì cũng sẽ dẫn đến sự đổ vỡ, suy tàn. Ngược lại, nếu biết kết hợp đồng tiền với lòng nhân nghĩa, thì của cải sẽ sinh sôi, cuộc sống sẽ bền vững và đạo đức xã hội cũng được giữ gìn. Nó có thể bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của những người làm ăn buôn bán, những người quản lý gia đình, dòng tộc hoặc cả những nhà lãnh đạo xã hội thời xưa, họ nhận thấy rằng sự giàu có đi kèm với sự tàn ác, bất nhân chỉ là nhất thời, còn sự thịnh vượng bền vững phải dựa trên nền tảng đạo đức.