Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn sâu xa từ nền văn minh lúa nước của Việt Nam, nơi nông nghiệp giữ vai trò chủ đạo và cuộc sống của người dân phụ thuộc rất nhiều vào vụ mùa. Trong những năm được mùa, lúa gạo dư thừa, bà con có thể lựa chọn những hạt chắc mẩy, bỏ đi những hạt lép, hỏng. Thậm chí, đôi khi do quá no đủ, họ còn có tâm lý chê bai, không coi trọng những sản vật mình làm ra. Ngược lại, khi gặp năm mất mùa, hạn hán, lũ lụt, đói kém xảy ra, thì miếng cơm manh áo trở nên quý giá vô cùng. Lúc bấy giờ, dù là cơm đã hơi thiu hay mốc nhẹ, người ta cũng phải cố gắng ăn để no cái bụng, chống chọi qua ngày. Chính sự đối lập gay gắt giữa "được mùa" và "mất mùa" trong đời sống nông nghiệp xưa đã hình thành nên cách nói ẩn dụ này, nó phản ánh một cách chân thực và sinh động tâm lý, thói đời khó tránh khỏi trong xã hội.