Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ kinh nghiệm quan sát thế giới tự nhiên và đời sống sinh hoạt của người nông dân Việt Nam xưa. Trong môi trường đồng ruộng, tiếng kêu của ếch, nhái thường rất to, đặc biệt là vào mùa sinh sản. Tiếng kêu này không chỉ là cách chúng giao tiếp mà còn vô tình thu hút sự chú ý của các loài săn mồi như rắn, diều hâu, hoặc con người. Người xưa đã lấy hình ảnh đó để liên tưởng đến những người có tật hay khoe khoang, nói nhiều, nói những điều không nên nói, dễ dẫn đến hậu quả xấu. Trong xã hội phong kiến, việc ăn nói thiếu chừng mực, đặc biệt là những lời lẽ làm mất lòng người trên hoặc tiết lộ bí mật có thể dẫn đến họa lớn về danh dự, tài sản, thậm chí là tính mạng. Do đó, câu thành ngữ này mang ý nghĩa răn dạy thiết thực, dựa trên quan sát và trải nghiệm thực tế.