Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ quan sát tinh tế của người nông dân Việt Nam về đời sống sinh hoạt của loài gà, một vật nuôi gắn bó mật thiết với nền văn minh lúa nước. Trong quan niệm dân gian xưa, gà trống có vai trò cất tiếng gáy báo hiệu ngày mới, canh giữ gia đình, thể hiện sự oai vệ, làm chủ. Gà mái thì chỉ có nhiệm vụ đẻ trứng, ấp trứng, nuôi con. Nếu gà mái bắt chước tiếng gáy của gà trống, đó là biểu hiện của sự đảo lộn vai trò, sự trái khoáy, phá vỡ trật tự tự nhiên và xã hội. Trong bối cảnh xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ, vai trò của người phụ nữ bị bó hẹp trong gia đình, việc họ thể hiện ý kiến, tham gia vào những việc lớn lao hoặc có tiếng nói mạnh mẽ thường bị xem là không đúng mực, gây ảnh hưởng đến "trật tự" của gia đình và xã hội. Do đó, câu tục ngữ này ra đời vừa phản ánh quan sát thực tế về loài vật, vừa thể hiện quan niệm xã hội, đạo lý truyền thống về vai trò của nam và nữ.