Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ thực tế cuộc sống và tín ngưỡng của người Việt xưa. Chùa chiền vốn là nơi linh thiêng, là nơi người dân gửi gắm niềm tin, sự kính trọng. Bụt (Phật) được tôn thờ ở vị trí tối cao. Tuy nhiên, trong xã hội phong kiến, do cơ chế xin cho, hoặc do sự gần gũi trong sinh hoạt, một số người có chức quyền hoặc có quan hệ thân thiết với những người có địa vị, đã sinh ra tâm lý tự mãn, coi thường những quy tắc thông thường. Họ vin vào sự 'gần gũi' đó để hành động thiếu chuẩn mực, thậm chí là bất kính. Bên cạnh đó, trong đời sống làng xã xưa, có những gia đình giàu có, quyền thế thường sinh sống gần chùa, hoặc có mối quan hệ mật thiết với các sư sãi. Từ đó, họ có thể sinh ra tâm lý coi thường cả những giá trị tâm linh, tín ngưỡng mà đáng lẽ họ phải kính trọng. Câu nói này là lời phê phán thói hư tật xấu đó, nhắc nhở mọi người phải biết giữ mình, kính trên nhường dưới, không được vì có chút lợi thế mà sinh ra kiêu ngạo, đánh mất đạo đức.