Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có khả năng bắt nguồn từ kinh nghiệm phòng chống cháy rừng, cháy nhà trong đời sống nông nghiệp và dân cư xưa ở Việt Nam. Lửa là một tai họa lớn, đặc biệt với các làng quê chủ yếu làm nhà tranh vách tre và canh tác nông nghiệp. Việc chữa cháy đòi hỏi sức lực, sự nhanh nhẹn và phương tiện kịp thời. Hình ảnh "già đời" (người già yếu, sức lực đã giảm sút) lại phải "mang tơi" (một vật dụng không chuyên dụng, có phần bất tiện cho việc chữa cháy, thường dùng để che mưa nắng hoặc múc nước) để đi "chữa cháy" gợi lên sự ứng phó muộn màng, bị động, hoặc tình thế quá khó khăn, cấp bách. Có thể trong xã hội xưa, khi có hỏa hoạn xảy ra, mọi người đều phải tham gia chữa cháy, kể cả người già, nhưng việc người già phải gánh vác công việc nguy hiểm này lại càng nhấn mạnh sự khốn khó, bất đắc dĩ.