Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ "Giữ tiếng chẳng tày giữ miếng" phản ánh rõ nét đời sống và tư duy của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp còn nhiều bấp bênh. Ông cha ta sống chủ yếu dựa vào nông nghiệp, một năm có nhiều hay ít phụ thuộc vào thiên tai, mùa màng. Do đó, cái ăn cái mặc, sự no đủ ("miếng") luôn là mối quan tâm hàng đầu, là nền tảng cho mọi hoạt động khác, kể cả việc giữ gìn danh dự ("tiếng"). Khi cái bụng đã no, con người mới có thể nghĩ đến chuyện giữ gìn phẩm giá, uy tín. Ngược lại, trong hoàn cảnh khó khăn, túng thiếu, người ta dễ đánh mất danh dự, nhân phẩm để kiếm sống. Câu nói này đúc kết kinh nghiệm thực tiễn, lời cảnh báo về việc cần phải ưu tiên đảm bảo đời sống vật chất trước khi hướng đến những giá trị tinh thần cao đẹp hơn, bởi lẽ thiếu thốn vật chất có thể dẫn đến suy đồi đạo đức.