Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có khả năng bắt nguồn từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa. "Nậu" có thể ám chỉ những người làm công, tá điền hoặc những người làm thuê trong các gia đình giàu có hoặc địa chủ. "Rổi" chỉ trạng thái nhàn rỗi, không có việc gì làm. "Hỗn" ở đây mang nghĩa xấu, chỉ sự lôi thôi, bừa bãi, không có kỷ luật. Xưa kia, khi mùa vụ đã xong, hoặc khi công việc nông nhàn, một số người làm thuê, người lao động chân tay có thể rơi vào tình trạng "rổi", tức là không có việc làm thường xuyên. Nếu những người này không biết sắp xếp cuộc sống, không chủ động tìm kiếm công việc hoặc không lo tích lũy, họ dễ trở nên "hỗn" – lôi thôi, không có định hướng. Câu thành ngữ ra đời như một lời răn dạy, một cách nhìn nhận tiêu cực về những người không tận dụng thời gian nhàn rỗi một cách hữu ích, thay vào đó lại sống buông thả, ỷ lại.