Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống lao động sản xuất nông nghiệp của người Việt xưa. Trong xã hội phong kiến, nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, mỗi cá nhân đều phải tham gia vào quá trình lao động để sinh tồn. "Thực" (cơm, thức ăn) là thành quả trực tiếp của "tác" (lao động). Người nông dân hiểu rõ rằng, chỉ khi họ cày cấy, gieo trồng, chăm sóc thì mới có lúa gạo để ăn. Ngược lại, những kẻ lười biếng, không chịu động tay chân, chỉ trông chờ vào người khác hoặc vào sự may rủi sẽ không có gì cả, "vác mỏ" ở đây mang ý nghĩa của sự trống rỗng, vô dụng, không làm ra được gì. Câu nói này phản ánh rõ nét tư duy thực tế, coi trọng giá trị lao động của người Việt, đồng thời là lời răn dạy về đức tính cần cù, siêng năng.