Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ thực tiễn đời sống nông nghiệp và xã hội Việt Nam xưa, nơi mà sự phân hóa giàu nghèo, kẻ ăn không hết người lần không ra là một thực trạng phổ biến. "Thưng" là dụng cụ đong lúa, ngô, các loại hạt hoặc gạo, thường có dung tích lớn, dùng để chứa đựng. "Đầy thưng" ám chỉ sự no đủ, sung túc, có của ăn của để. Ngược lại, "lưng bát" có thể hiểu là cái lưng gầy gò, thiếu thốn, hoặc đơn giản hơn là chỉ cái bát rỗng không, tượng trưng cho sự nghèo khổ, túng thiếu. Sự đối lập giữa "đầy" và "vơi", "đủ" và "thiếu" đã tạo nên hình ảnh ẩn dụ mạnh mẽ. Trong bối cảnh xã hội xưa, việc người giàu có, địa vị cao khinh miệt, bóc lột người nghèo, người thấp cổ bé họng là điều thường thấy. Câu thành ngữ này ra đời như một lời lên án, một sự phản kháng tinh thần của tầng lớp lao động, đồng thời là bài học cảnh tỉnh cho những ai có xu hướng sống kiêu căng, xem thường người khác.